Chào mừng quý vị đến với .

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Tin tức > Tin giáo dục >

Khâm phục chàng trai viết bằng chân đỗ 2 trường ĐH


Mất 81% sức khoẻ, cụt tay phải, liệt tay trái vì một tai nạn năm 12 tuổi, nhưng cậu bạn này vẫn thi đậu hai trường đại học. Đó là hình ảnh về là Đặng Văn Thành, tân sinh viên khoa Kỹ thuật phần mềm - Trường ĐH Công nghiệp Hà Nội.


Hàng ngày Thành vẫn chăm chỉ hoàn thành bài vở bằng chân

Dám làm dám chịu

Theo lời kể của mẹ Thành, em bị tai nạn khi cùng với các bạn chăn trâu trèo lên một cột điện và bị điện giật. Em bị rơi xuống từ độ cao 4m và nằm bất động suốt mấy tiếng đồng hồ. Khi tỉnh dậy, câu đầu tiên mà Thành nói là: “Mẹ ơi, tại con đấy”. Sau này, Thành bảo, việc mình làm thì phải nhận trách nhiệm, “dám làm dám chịu”.

Thành được đưa đi bệnh viện và em phải ở lại trong đó suốt 5 tháng cùng 7 lần phẫu thuật. Cô Phong - mẹ Thành nhớ lại: “Tay phải của em nó phải cắt bỏ, bác sĩ muốn cắt luôn cả tay trái, nhưng nếu mất cả hai tay thì tội lắm, đành để lại. Nhưng mà tay trái da hỏng hết, phải cắt da ở vùng đùi đắp vào, cơ cũng dần teo hết, có lúc lộ cả xương ra”.

Khi Thành trở lại trường vào năm sau, mẹ em cũng chỉ nghĩ rằng cho em đi học để có bạn có bè, con mình đỡ phải thui thủi ở nhà một mình, đỡ phải ngậm ngùi nhìn chúng bạn cắp sách tới trường.

Trở về từ bệnh viện, nhìn những dòng nước mắt cứ lăn dài trên mặt mẹ cùng với những cái lắc đầu của mọi người xung quanh “rồi chẳng làm được gì nữa đâu” khiến lòng tự ái của Thành trỗi dậy. Biết tay mình đã trở nên vô dụng, Thành bắt đầu tập “cầm nắm” những viên sỏi bằng chân.

Những viên sỏi ở bãi chăn trâu từ ương ngạnh đã trở nên thuần phục dưới những ngón chân của Thành. Thời gian sau, Thành dùng các viên sỏi để tập viết xuống đất và em đã thành công trong sự ngỡ ngàng của mọi người.

Không chỉ tập viết để đi học, với một phần cánh tay phải còn lại và cánh tay trái bị liệt, Thành vẫn cố luyện để chúng trở nên chắc khoẻ và làm được việc. Em vẫn nấu cơm, trồng cây, xách nước tưới cây, cho lợn ăn giúp mẹ…Không xách được nhiều thì em xách từng ít một. Thành bảo: “Em là con trai, ngay cả những việc bình thường như thế còn không làm được thì làm được việc gì nữa”.

Nhắn tin cho tác giả
Trần Thị Kim Dung @ 10:42 03/12/2009
Số lượt xem: 130
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến